Kinh tế thế giới

Bí mật cây cầu gỗ 800 năm tuổi, không bê tông cốt thép nhưng chịu được 2 tỷ tấn thuốc nổ TNT

Có khoảng 485 tượng sư tử trên lan can cầu Lư Câu, không con nào hoàn toàn giống con nào. Từ lâu, người dân địa phương truyền miệng câu nói: “Đếm sư tử trên cầu Lư Câu – đếm mãi không hết”.

Năm 2017, tại một phòng thí nghiệm mô phỏng động đất ở Trung Quốc, các nhà khoa học đã chứng kiến một cảnh tượng khó tin. Trên bệ rung là mô hình thu nhỏ của một công trình kiến trúc cổ Trung Hoa – tái hiện chính xác kết cấu hàng trăm năm trước, không dùng đinh sắt, không bê tông cốt thép, toàn bộ ghép bằng gỗ.

Khi thí nghiệm bắt đầu, cường độ rung lắc tăng dần từ cấp 4 lên cấp 6, cấp 7 rồi vượt qua cấp 8. Đến ngưỡng 9,5 độ – mức năng lượng tương đương 2 tỷ tấn thuốc nổ TNT – cả căn phòng rung chuyển dữ dội. Thế nhưng, điều không ai ngờ tới đã xảy ra: mô hình công trình vẫn đứng vững. Không mối nối nào bung ra, không cột nào gãy đổ.

Một kỹ sư chỉ vào cột trụ và giải thích: “Ban đầu cột nằm đúng vạch đỏ. Sau rung chấn, nó đã dịch chuyển. Nếu cột bị chôn cứng trong móng, nó đã gãy từ lâu”.

Câu hỏi đặt ra: Vì sao một công trình gỗ cổ, không thép, không móng bê tông, lại chịu được động đất khủng khiếp đến vậy? Câu trả lời nằm ở những kỹ thuật xây dựng cổ đại – và sâu xa hơn, là một triết lý sống đã tồn tại hàng nghìn năm.

1.jpg
Cầu Lư Câu

Theo các tư liệu lịch sử chính thống của Trung Quốc, cầu Lư Câu được khởi công năm 1189 và hoàn thành năm 1192, dưới triều Kim. Đến thời nhà Nguyên, cây cầu được trùng tu, mở rộng quy mô và định hình gần như nguyên vẹn hình dáng còn tồn tại đến ngày nay.

Cây cầu dài khoảng 266,5 m, rộng hơn 9 m, gồm 11 nhịp vòm đá, toàn bộ được xây dựng từ các khối đá lớn ghép chính xác mà không cần chất kết dính hiện đại. Hai bên lan can là hàng trăm tượng sư tử đá với kích thước, tư thế khác nhau – chi tiết đã trở thành “chữ ký” kiến trúc của cầu Lư Câu.

Theo thống kê chính thức, có khoảng 485 tượng sư tử trên lan can cầu Lư Câu, không con nào hoàn toàn giống con nào. Từ lâu, người dân địa phương truyền miệng câu nói: “Đếm sư tử trên cầu Lư Câu – đếm mãi không hết”.

Danh tiếng của cầu Lư Câu vượt ra khỏi Trung Hoa từ cuối thế kỷ XIII, khi Marco Polo mô tả công trình này trong các ghi chép hành trình của mình. Ông gọi đây là “một cây cầu bằng đá đẹp nhất thế giới”, với quy mô khiến châu Âu thời trung cổ khó có thể hình dung.

Chính từ đó, cầu Lư Câu được phương Tây biết đến với tên gọi Marco Polo Bridge, trở thành một biểu tượng giao thoa giữa lịch sử Đông – Tây.

2(2).jpg
Tượng sư tử trên lan can cầu Lư Câu

Cây cầu 800 năm tuổi và bài toán tải trọng 429 tấn

Quay ngược về năm 1979, trên sông Vĩnh Định ở ngoại ô Bắc Kinh, ngành giao thông Trung Quốc đối mặt với một bài toán nan giải. Một tổ hợp thiết bị nặng 429 tấn cần được vận chuyển qua sông, nhưng toàn bộ các cây cầu hiện đại trong khu vực đều không đáp ứng được tải trọng.

Sau nhiều đêm tính toán bất thành, một đề xuất gây tranh cãi được đưa ra: đưa thiết bị qua cầu Lư Câu – cây cầu đá cổ xây dựng từ thời nhà Kim, khi ấy đã hơn 800 năm tuổi. Nghi ngờ là điều không tránh khỏi. Không thép, không bê tông, liệu một cây cầu cổ có thể chịu nổi sức nặng khổng lồ ấy?

Các chuyên gia địa phương đã ký cam kết bảo đảm an toàn ngay tại chỗ. Và chỉ trong 20 phút, khối thiết bị 429 tấn đã đi qua cầu một cách trơn tru. Cầu Lư Câu không xuất hiện bất kỳ vết nứt hay dấu hiệu hư hại nào.

Cây cầu hoàn thành vào khoảng năm 1189–1192, đã trải qua lũ lụt, động đất và chiến tranh suốt hơn 8 thế kỷ – nhưng vẫn đứng vững trên dòng Vĩnh Định.

3.jpg
Mặt cầu Lư Câu

Truyền thuyết “cụ già bán măng” và phát minh mộng sắc bạc nén

Theo dân gian, khi thiết kế cầu Lư Câu, kỹ sư trưởng từng rơi vào bế tắc trong việc tìm giải pháp giúp cầu chịu được lũ lớn và địa chấn.

Một ngày nọ, bên ngoài công trường vang lên tiếng rao: “Ai mua măng đi… ai mua măng đi…”. Điều khiến kỹ sư ngạc nhiên là vùng này gần như không có măng. Khi ông cho người ra nhắc nhở, tiếng rao biến mất. Nhưng trong đầu ông, âm thanh ấy vẫn văng vẳng không dứt.

Bất chợt, ông bừng tỉnh. Kỹ sư chạy ra cổng tìm cụ già thì chỉ thấy một giỏ hàng bỏ lại. Bên trong không phải măng, mà là những mảnh gỗ hình thỏi bạc – hai đầu to, giữa thon, dùng để ghép nối kết cấu.

Đó chính là mộng sắc bạc nén – một biến thể tinh xảo của kỹ thuật mộng âm dương. Người xưa tin rằng đây là “gợi ý” của Lỗ Ban, tổ sư nghề mộc. Những mối mộng này cho phép các dầm gỗ dao động nhẹ khi chịu lực, giúp cây cầu phân tán áp lực thay vì chống lại nó một cách cứng nhắc.

Mộng âm dương: công nghệ cổ đại không cần đinh sắt

Mộng âm dương là kỹ thuật ghép gỗ bằng các khớp lồi – lõm được gia công chính xác, khóa chặt với nhau mà không cần kim loại. Điểm đặc biệt nằm ở chỗ: các mối nối không hoàn toàn cứng, mà có độ “chơi” nhất định.

Chính sự linh hoạt này giúp công trình hấp thụ lực rung, cho phép kết cấu “lắc có kiểm soát” khi động đất xảy ra. Cầu Lư Câu nhờ vậy có thể chịu tải trọng lớn mà không bị phá hủy kết cấu.

Trong thí nghiệm năm 2017, mô hình kiến trúc cổ dùng mộng âm dương cũng cho thấy khả năng tự điều chỉnh tương tự, giúp nó đứng vững ở mức rung chấn cực hạn.

4.jpg
Các công nhân vệ sinh đang lau chùi những con sư tử đá trên cầu Lư Câu

Đấu củng – linh hồn của kiến trúc cổ Trung Hoa

Nếu mộng âm dương là nền tảng, thì đấu củng chính là linh hồn của kiến trúc cổ Trung Hoa. Đây là hệ thống các khối gỗ xếp chồng và liên kết phức tạp, đặt giữa cột và mái nhà.

Khác với kiến trúc hiện đại “xây từ móng lên”, người xưa thường dựng mái trước, sau đó mới hoàn thiện cột và tường. Trọng lượng mái giúp giữ ổn định toàn bộ công trình.

Trong mô hình thí nghiệm, các cột không bị chôn cứng mà đặt trên nền phẳng. Khi động đất xảy ra, cột có thể trượt nhẹ, giảm nguy cơ gãy. Bên dưới là nền móng nhiều lớp sỏi và đất nén, hoạt động như bộ giảm chấn tự nhiên. Toàn bộ công trình vận hành giống một cơ thể sống – biết “nhún”, biết “né” trước tác động của thiên nhiên.

“Nhu khắc cương” – triết lý đứng sau những kỳ tích

Đằng sau những công trình bền bỉ suốt hàng thế kỷ là triết lý Đạo giáo: nhu khắc cương – mềm dẻo thắng cứng rắn. Thay vì đối đầu trực diện với tự nhiên, người xưa chọn cách hòa mình vào nó.

Cầu Lư Câu không cố đứng yên trước dòng nước hay rung chấn, mà “thở” cùng lực tác động. Mô hình trong phòng thí nghiệm năm 2017 cũng không chống lại động đất, mà dao động nhịp nhàng để tự bảo toàn.

Triết lý này thậm chí còn truyền cảm hứng cho kỹ thuật hiện đại. Trong ngành hàng không, Boeing từng áp dụng nguyên lý tương tự để thiết kế các cánh quạt có khả năng tự cân bằng khi quay ở tốc độ cao.

Một cây cầu 800 năm tuổi chịu được tải trọng 429 tấn. Một công trình gỗ cổ đứng vững trước động đất cấp 9,5. Những con số ấy không chỉ là kỳ tích kỹ thuật, mà còn là minh chứng cho tư duy sâu sắc của người xưa. Mộng âm dương, đấu củng và triết lý “nhu khắc cương” đã tạo nên những công trình không chỉ bền, mà còn biết thích nghi – để tồn tại cùng thời gian. Đó không đơn thuần là kỹ thuật xây dựng, mà là di sản trí tuệ, nơi kiến trúc, triết học và tự nhiên hòa làm một.

Hà My - nguoiquansat.vn

Theo Kiến thức Đầu tư