Arnold Schwarzenegger không muốn được gọi là người tự thân lập nghiệp. Dù từ này đã trở thành cách khen phổ biến, nhất là với những ai đạt được thành công lớn, nhưng với Arnold, đây là một cách gọi… không công bằng.
Không ai thật sự “tự thân lập nghiệp”
Trong một đoạn trải lòng hiếm hoi, trong cuốn sách “Sống có ích”, Arnold lần lượt kể lại những cái tên đã làm nên ông của ngày hôm nay: từ cha mẹ, người bảo trợ, bạn đồng hành, những đối thủ giúp ông tiến bộ, đến cả những người khiến ông học được bài học theo cách cay đắng. Danh sách dài, nhưng thông điệp rất gọn: “Tất cả chúng ta được như ngày hôm nay đều nhờ vào sự đóng góp và hỗ trợ của những người khác.”

Arnold không phủ nhận vai trò của cá nhân. Ông vẫn là người tự nâng quả tạ đầu tiên, tự học tiếng Anh, tự rèn luyện kỷ luật. Nhưng ông nhìn mọi điều ấy như kết quả của sự tiếp sức – từ người đời, từ quốc gia, từ những cơ hội ông từng may mắn nhận được. Càng đi xa, ông càng tin: cho đi không phải là hành động lớn lao cần thời điểm đặc biệt, mà là cách để sống đúng với con người mình.
Tác giả không cố thuyết phục bạn phải trở thành người giỏi giang hay vĩ đại. Arnold chỉ lặng lẽ đặt ra một câu hỏi: nếu có ai từng giúp bạn đi xa hơn, hôm nay bạn có thể làm điều tương tự cho ai?
“Tôi muốn bạn biết là ngoài những cuộc thi đấu thể thao trực tiếp, hầu hết những suy nghĩ theo kiểu “tôi được thì bạn phải mất” đều là nhảm nhí. Cuộc sống không phải là một trò chơi có tổng bằng không.” Arnold lặp đi lặp lại thông điệp này như một lời nhắc dành cho những ai đang xem việc vươn lên là cuộc chiến cô độc. Và ông dùng chính trải nghiệm của mình để chứng minh điều ngược lại.

Ông kể về phòng tập thể hình năm xưa, nơi mà bạn tập cũng là đối thủ trên sân khấu, nhưng tất cả vẫn hỗ trợ nhau từng cú nâng tạ, chia sẻ kỹ thuật và thúc đẩy nhau tiến bộ. Bởi vì ai cũng hiểu: nếu một người tiến bộ, cả nhóm sẽ mạnh hơn.
Từ thể hình, điện ảnh, đến chính trị, Arnold đều nhìn thấy một chân lý lặp lại: khi con người biết hỗ trợ nhau thay vì lấn át nhau, điều lớn hơn sẽ được tạo thành: không phải danh hiệu, mà là một môi trường giúp mỗi người đạt được phiên bản tốt nhất của mình.
Tuy nhiên, ông không tô hồng chuyện “cho đi”. Arnold thừa nhận sự mệt mỏi, cảm giác nhỏ bé, thậm chí tự nghi ngờ: "Mình có gì để cho đi?" Bởi ông không trả lời bằng lý thuyết, mà bằng từng ví dụ cụ thể, từ câu chuyện một người vô gia cư nhặt rác quanh khu mình sống, đến một thiếu niên thành lập nhóm từ thiện, góp mỗi quý 25 đô-la. Những hành động rất nhỏ, rất thường, nhưng rất thật.
Khi cho đi trở thành một phần của tầm nhìn
Arnold viết: “Bạn không cần phải có một căn nhà đẹp mới có động lực đi dọn rác quanh khu mình sống. Bạn thậm chí không cần có nhà. Ở Tây Los Angeles, một người vô gia cư tên là Todd Olin đã trở thành huyền thoại địa phương vì trong suốt nhiều năm, ngày nào ông ấy cũng dành hàng giờ để dọn dẹp các con đường trong khu Westchester nơi ông ấy sống. Olin nhặt rác, nhổ cỏ, lau các hình vẽ bậy và dọn sạch các miệng cống thoát nước. Ông ấy phục vụ cộng đồng chỉ với vài chiếc xe đẩy hàng và một cây gắp rác bằng nhựa rẻ tiền.”
Câu chữ giản dị, nhưng mang theo sự nhắc nhở dịu dàng: bạn không cần đợi đến khi “sẵn sàng” mới bắt đầu cho đi. Nhiều khi, bạn chẳng cần đợi mình trở nên đủ đầy rồi mới cho đi. Ngược lại, chính việc cho đi sẽ khiến bạn dần sống đúng với điều mình tin. Tác giả lặng lẽ dẫn người đọc vào một câu chuyện cá nhân: lần đầu Arnold hướng dẫn những đứa trẻ thiểu năng trí tuệ nâng tạ.

Ông kể về một cậu bé khóc thét khi đối mặt với thanh tạ, rồi dần dần, qua vài cái đập tay và sự cổ vũ của bạn bè, cậu đã dám thử – và thành công. Từ đó, Arnold trở thành huấn luyện viên quốc tế cho Thế vận hội Đặc biệt, rồi dành nhiều năm sau đó để xây dựng các chương trình thể thao cộng đồng.
Điều khiến câu chuyện này chạm đến người đọc không nằm ở quy mô việc ông làm, mà là sự thay đổi trong cách ông cảm nhận về mục tiêu. Ông không còn thấy việc giúp người khác là “phần phụ” trên hành trình thành công. Dần dà, chính điều ấy trở thành mục tiêu lớn nhất trong đời ông.
Theo tác giả, quyết tâm biến việc cho đi thành trọng tâm của cuộc đời mình, được củng cố vững chắc sau khi nghe cha vợ quá cố của Arnold, ông Sargent Shriver, phát biểu trước các sinh viên tốt nghiệp tại Đại học Yale: “Hãy từ bỏ lối sống vị kỷ đi! Đúng vậy đó, đừng quá tập trung vào bản thân nữa. Trong một xã hội bị ám ảnh với cái tôi như hiện nay, chúng ta nên nghĩ về chính mình ít đi và nghĩ cho người khác nhiều hơn. Hãy quan tâm đến hàng xóm của bạn nhiều hơn và bớt quan tâm bản thân lại. Khi bạn bước sang tuổi ba mươi, bốn mươi, năm mươi hay thậm chí là bảy mươi, việc có nhiều bạn bè sẽ mang lại cho bạn cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện hơn, so với việc có nhiều tiền trong tài khoản.”
Bảo Lam - nguoiquansat.vn
Theo Kiến thức Đầu tư
Bình luận
0 Bình luận