Giải trí

Quyền được yếu đuối trước cỗ máy: Khi AI gánh giùm sự mệt mỏi của con người

Làm chủ AI” không dạy bạn cách dùng AI để nhào nặn cơ thể cho khớp với những tiêu chuẩn hoàn hảo mà giúp chúng ta cởi bỏ cái vỏ bọc tháo vát hàng ngày, được phép lười biếng, hoang mang và cả ốm yếu.

Tháng 6/2026, AI xuất hiện trong hầu hết những việc thường ngày, từ tìm đường, trả lời email cho đến việc nghĩ xem tối nay nên ăn gì. Đằng sau cảm giác đó là cả một thị trường đang bán cho chúng ta ý tưởng về một cuộc sống luôn phải tối ưu. Một phần áp lực ấy đến từ ngành công nghiệp chăm sóc bản thân. Hôm nay phải ăn đủ đạm. Mai phải tập cho đủ số phút. Cuối tuần lại đọc thêm về thực phẩm sạch. Chuyện chăm sóc bản thân đôi khi còn khiến người ta mệt hơn cả công việc chính.

Celia Quillian, trong quyển sách “Làm chủ AI” không dạy bạn cách dùng AI để cày ải hay nhào nặn cơ thể cho khớp với những tiêu chuẩn hoàn hảo. Trái lại, nó chỉ cách biến thuật toán thành một vùng đệm. Nơi ta được cởi bỏ cái vỏ bọc tháo vát hàng ngày, được phép lười biếng, hoang mang và cả ốm yếu.

Gian bếp, phòng khám và sự rỗng tuếch

Bạn nhìn hình ảnh này có quen không: 8 giờ tối, lê bước về nhà, mở tung cửa tủ lạnh. Đập vào mắt là mớ rau đang héo úa và khay thịt đông đá lạnh ngắt. Mệt mỏi không nằm ở chuyện phải cầm dao thái thịt mà nằm ở sự đuối sức khi lại phải đối mặt với câu hỏi muôn thuở: “Hôm nay ăn gì?”. Ta tặc lưỡi ném mớ rau vào thùng rác, vứt bỏ luôn cả cái nỗ lực sống lành mạnh bất thành của ngày hôm đó, kèm theo một tiếng thở dài.

ai.jpg
“Làm chủ AI” không dạy bạn cách dùng AI để nhào nặn cơ thể cho khớp với những tiêu chuẩn hoàn hảo.

Celia Quillian nhìn thấu nỗi chật vật không tên này. "Tôi có chừng này thứ, cho tôi món gì nấu nhanh trong 15 phút": Gõ dòng chữ ấy, ta đang ủy thác sự rắc rối cho một cỗ máy vô tri. Nó không chép miệng phán xét bạn lười biếng. Nó không cười khẩy sự vụng về. Nó chỉ đưa ra giải pháp, cứu ta khỏi một đêm úp vội bát mì tôm trong sự bất lực.

Nhưng tủ lạnh chưa phải là nơi ngột ngạt nhất. Bước vào phòng khám bệnh, sự chới với của người trưởng thành mới thực sự bị bóc trần.

Bất cứ ai từng thu mình trên băng ghế bệnh viện, ngửi mùi cồn sát trùng và nơm nớp chờ gọi tên, đều hiểu cảm giác bé mọn ấy. Trước tấm áo blouse trắng và quyền lực y khoa, bệnh nhân thường dễ ấp úng. Ta quên bẵng cơn đau cần tả, ngần ngại không dám hỏi kỹ vì sợ bác sĩ bận, rồi mang về nhà tờ xét nghiệm chi chít thuật ngữ khoa học. Để rồi không hiểu gì, chỉ biết lo.

Hướng dẫn dùng AI của Quillian lúc này là một cuộc tự trao quyền. Tác giả khuyên ta ném tờ xét nghiệm cho AI để nó dịch hay nhờ nó gạch đầu dòng 5 câu cần chất vấn bác sĩ... chính là cách khoác lên mình một lớp giáp mỏng. Thuật toán san lấp sự chênh lệch thông tin, giúp những con người đang chất chứa nỗi sợ bệnh tật tìm lại chút bình tĩnh. Nó trả lại cho ta quyền được hiểu, và làm chủ chính sự hư hao của cơ thể mình.

Sự thật là, chúng ta chưa bao giờ kết nối nhiều đến thế và cũng hiếm khi nào lại cô đơn đến thế. Lòng kiên nhẫn lắng nghe nhau, giờ là một món hàng xa xỉ. Bạn bè ai cũng trĩu nặng những áp lực riêng. Đâu phải lúc nào ta cũng đủ can đảm để trút rác tâm lý vào họ, vì sợ mình lại biến thành một kẻ phiền phức độc hại.

ai2.jpg
Cuốn sách này không dạy ta cách trở nên hoàn hảo, nó bao dung cho sự lười biếng và đuối sức đời thường.

Nơi ẩn náu giữa thế giới ồn ào

Từ phòng khám bước ra, Quillian tiếp tục dội một gáo nước lạnh vào những góc khuất mỏng manh nhất của con người: Dùng thuật toán làm nơi xưng tội. Tác giả khuyên người dùng hãy bật tính năng giọng nói, ngồi trong bóng tối, và cứ thế tuôn trào mọi bực dọc, uất ức, những suy nghĩ méo mó và phi lý nhất của mình cho một mô hình ngôn ngữ lớn.

Con người phải chui rúc vào một hệ thống mã hóa để khóc lóc, nghe như một viễn cảnh tương lai lạnh lẽo và tàn nhẫn. Nhưng lùi lại một bước nhìn sâu hơn, nó lại chứa đựng một sự thấu cảm kỳ lạ.

Khác với con người, máy móc đơn giản là một cái hốc cây không đáy và không biết sốt ruột. Nó không ngắt lời bạn bằng dăm ba câu động viên sáo rỗng kiểu "cố lên, nghĩ tích cực lên". Nó không ghi nhớ để rồi bí mật đánh giá sự thảm hại của bạn. Nó không biết mệt khi bạn lặp đi lặp lại một nỗi đau đã cũ. Bằng cách thiết lập câu lệnh yêu cầu AI đóng vai một chuyên gia trị liệu, chỉ gợi mở chứ không phán xét, ta tự tạo ra một căn phòng vô trùng cho tâm lý.

Ở đó, những tổn thương được phơi bày mà không sợ ánh nhìn soi mói. Những góc nhìn cực đoan do cơn giận tạo ra được dòng code từ tốn nắn lại. Ta vay mượn sự điềm tĩnh và logic vô tri của máy móc để xoa dịu những nơ-ron thần kinh đang rạn nứt vì âu lo của chính mình.

Đọc đến những dòng cuối cùng, thứ đọng lại hoàn toàn không phải là sức mạnh của các dải mã code mà chính là sự bất lực của một con người bằng xương bằng thịt, đứng trước những giới hạn của chính mình.

Có lẽ đã đến lúc ta nên thành thật tha thứ cho chính mình. Duy trì sự tồn tại của một cá thể giữa kỷ nguyên này vốn dĩ đã là một sự nhọc nhằn. Bó rau thối rữa trong tủ lạnh, tờ kết quả khám bệnh nhàu nhĩ hay những giọt nước mắt giãi bày với chiếc điện thoại vô tri... tất cả đều là mảnh vỡ của một cuộc vật lộn âm thầm để sống tiếp.

Chúng ta học cách điều khiển AI không phải để thúc ép bản thân chạy nhanh hơn cho kịp với thời đại. Càng không phải để gọt giũa bản thân thành một phiên bản trơn tru, hoàn mỹ như những vỏ bọc lấp lánh trên mạng xã hội. Trái lại, ta dùng nó để chấp nhận vẻ đẹp của sự bất toàn.

Rốt cuộc, sau những tung hô về một cuộc cách mạng tối ưu hóa, AI lại làm tốt nhất một việc chẳng ai ngờ tới: gánh giùm con người sự mệt mỏi. Nó không dạy ta cách trở nên hoàn hảo, nó bao dung cho sự lười biếng và đuối sức đời thường. Nhờ một cỗ máy xử lý những vụn vặt rắc rối, ta giữ lại cho mình chút sức lực cuối ngày. Không phải để làm gì to tát, mà chỉ để được tĩnh lặng, và thản nhiên làm một người bình thường.

Linh Chi - nguoiquansat.vn

Theo Kiến thức Đầu tư | 2026-06-01 18:11