Sản phẩm cho thấy năng lực công nghệ của Iran trong lĩnh vực hàng không - vũ trụ thông qua các thông số về tầm bắn, tải trọng, độ chính xác và tốc độ.
Tháng 5/2023, Iran chính thức công bố tên lửa đạn đạo Kheibar, còn được gọi là Khorramshahr-4. Nhiều chuyên gia quốc tế nhận định, tên lửa này là "quái vật" khiến cả thế giới phải dè chừng.
Đây là phiên bản mới nhất trong dòng tên lửa Khorramshahr, được đánh giá là bước tiến quan trọng về trình độ công nghệ, năng lực vận hành và hiệu suất hoạt động, qua đó phản ánh sự phát triển của ngành công nghiệp hàng không - vũ trụ Iran.
Tên lửa Kheibar được giới thiệu nhân dịp kỷ niệm 41 năm ngày giải phóng thành phố Khorramshahr, một sự kiện mang ý nghĩa lịch sử đối với Iran. Theo thông tin từ Tehran, loại tên lửa này được phát triển nhằm tăng cường khả năng phản ứng nhanh trong các tình huống khẩn cấp, đồng thời thể hiện mức độ tự chủ và năng lực công nghệ của Iran trong lĩnh vực chế tạo vũ khí hiện đại.
Một điểm đáng chú ý của Kheibar nằm ở hệ thống động cơ sử dụng nhiên liệu lỏng hypergolic, loại nhiên liệu có khả năng tự bốc cháy khi tiếp xúc với chất oxy hóa. Nhờ đặc tính này, tên lửa có thể được bảo quản trong thời gian dài mà không đòi hỏi quy trình bảo dưỡng phức tạp, đồng thời rút ngắn đáng kể thời gian chuẩn bị trước khi phóng.
Theo công bố, toàn bộ quá trình triển khai chỉ mất khoảng 12 phút kể từ khi dựng thẳng bệ phóng, góp phần nâng cao đáng kể tính linh hoạt trong vận hành.

Về cấu trúc, phần động cơ của Kheibar có chiều dài khoảng 13m, trong khi phần đầu đạn dài gần 4m. Thiết kế tổng thể được tối ưu hóa theo hướng gọn nhẹ so với khả năng mang tải, cho phép tên lửa có thể triển khai từ nhiều nền tảng khác nhau, bao gồm bệ phóng cơ động hoặc các cơ sở đặt trong hầm ngầm. Cách bố trí này giúp gia tăng khả năng cơ động và mở rộng phương án triển khai trong thực tế.
Theo thông tin do Iran công bố, Kheibar có tầm bắn khoảng 2.000km, đủ khả năng bao phủ một khu vực không gian rộng lớn. Một số đánh giá độc lập nhận định rằng, khi giảm trọng lượng đầu đạn, tầm hoạt động của tên lửa có thể tiếp tục được mở rộng, tuy nhiên mức chính thức vẫn được duy trì theo định hướng chiến lược mà Tehran đặt ra.
Đầu đạn của Kheibar có tải trọng ước tính từ 1.500 đến 1.800kg, thuộc nhóm cao trong phân khúc tên lửa đạn đạo tầm trung hiện nay. Thiết kế này cho phép mang nhiều loại đầu đạn khác nhau, đáp ứng các yêu cầu nhiệm vụ đa dạng. Bên cạnh đó, đầu đạn còn được trang bị các động cơ đẩy phụ, giúp thay đổi quỹ đạo trong giai đoạn tái nhập khí quyển, qua đó tăng khả năng linh hoạt trong đường bay.
Theo armyrecognition.com, độ chính xác của Kheibar đạt mức sai số khoảng 30m, phản ánh năng lực dẫn đường và kiểm soát quỹ đạo ở trình độ cao. Thông số này cho thấy Iran đã đạt được những tiến bộ đáng kể trong việc phát triển hệ thống điều khiển và định vị cho các dòng tên lửa hiện đại.

Dù không được xếp vào nhóm tên lửa siêu thanh thuần túy, Kheibar vẫn đạt vận tốc rất lớn nhờ sử dụng nhiên liệu hypergolic có khả năng tự cháy. Thời gian bay từ lúc phóng đến mục tiêu ở tầm xa tối đa chỉ khoảng 12 phút, thể hiện hiệu suất động cơ mạnh mẽ cùng khả năng tối ưu hóa quỹ đạo.
Hệ thống dẫn đường tiên tiến kết hợp giữa định vị GPS nội địa và dẫn đường quán tính giúp Kheibar duy trì quỹ đạo ổn định ngay cả trong điều kiện môi trường có nhiễu điện từ, qua đó bảo đảm độ chính xác trong toàn bộ hành trình bay.
So với các phiên bản tiền nhiệm như Khorramshahr-1 và Khorramshahr-2, biến thể Khorramshahr-4 được đánh giá có nhiều cải tiến rõ rệt về hiệu suất nhiên liệu, khả năng cơ động và độ chính xác. Những nâng cấp này phản ánh quá trình đầu tư liên tục của Iran trong nghiên cứu và phát triển công nghệ tên lửa nội địa.
Bảo Lam - nguoiquansat.vn
Theo Kiến thức Đầu tư
Bình luận
0 Bình luận